<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Chuột Rain</title>
	<atom:link href="http://chuotrain.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://chuotrain.wordpress.com</link>
	<description>Góc nhỏ riêng tôi...</description>
	<lastBuildDate>Sun, 18 Dec 2011 19:07:15 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='chuotrain.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://1.gravatar.com/blavatar/35d523dcf8f6c6bb0bf725f7897bd196?s=96&#038;d=http%3A%2F%2Fs2.wp.com%2Fi%2Fbuttonw-com.png</url>
		<title>Chuột Rain</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://chuotrain.wordpress.com/osd.xml" title="Chuột Rain" />
	<atom:link rel='hub' href='http://chuotrain.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Những ngày cuối năm&#8230;!</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/12/19/nh%e1%bb%afng-ngay-cu%e1%bb%91i-nam/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/12/19/nh%e1%bb%afng-ngay-cu%e1%bb%91i-nam/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Dec 2011 19:07:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=406</guid>
		<description><![CDATA[Những ngày này trong đầu bỗng dưng có nhiều suy nghĩ ập đến, vui có, buồn có, và đôi khi mọi thứ khiến mình rơi vào trạng thái mông lung, đủ để hoang mang và đau đáu trong lòng. Một năm trôi qua, mình vẫn chưa có gì thay đổi vượt bậc, cũng chẳng rõ [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=406&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="aligncenter" src="http://anh.24h.com.vn/upload/news/2009-12-31/1262247882-cuoi-nam-3.jpg" alt="http://anh.24h.com.vn/upload/news/2009-12-31/1262247882-cuoi-nam-3.jpg" /></p>
<p style="text-align:justify;">Những ngày này trong đầu bỗng dưng có nhiều suy nghĩ ập đến, vui có, buồn có, và đôi khi mọi thứ khiến mình rơi vào trạng thái mông lung, đủ để hoang mang và đau đáu trong lòng.</p>
<p style="text-align:justify;">Một năm trôi qua, mình vẫn chưa có gì thay đổi vượt bậc, cũng chẳng rõ là mình khá hơn hay vẫn còn ù lì một chỗ. Duy có điều mình đã vượt qua được bản thân, và vượt qua được những cám dỗ xung quanh mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Biết yêu thương và thù hận. Biết quan tâm và phớt lờ. Biết lo lắng và sẻ chia. Biết giúp đỡ và nhường nhịn. Biết bao dung và rộng lượng. Biết cao thượng và cũng bắt đầu&#8230; biết yêu <img src='http://s0.wp.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p style="text-align:justify;">Tự nhiên đôi khi lại thấy mình tốt một cách bất ngờ, và thay đổi tính cách một cách bất ngờ chỉ vì một ai đó. Phải chăng mình lại một lần nữa để tình cảm chi phối lý trí của mình. Đôi khi thấy mình yếu đuối, nhu nhược và không dám quyết định một điều gì.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng mà&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Vì anh đang quan tâm đến em. Có lẽ nào bao nhiêu đó chưa đủ để em hiểu được? Bao nhiêu đó chưa đủ để em tin tưởng và sẻ chia cùng tôi những điều phiền muộn đang chất chứa trong lòng em?</p>
<p style="text-align:justify;">Mùa đông một năm về trước, tôi giam mình vào căn phòng nhỏ. Bật &#8220;Mùa đông sẽ qua&#8221; để nghe Mỹ Linh gieo vào lòng tôi một nỗi buồn da diết, và một sự bức bối đến ghê người, giống như ai đó đang trói mình vào một căn phòng đen tối, hoàn toàn không có lối thoát. Đó là lúc tôi tự gậm nhắm nỗi buồn của chính mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Mùa đông năm nay, tôi quen được em. Nhiều lúc nhìn em cười với tôi, tự nhiên tôi thấy mình trẻ thêm vài tuổi. Nụ cười của em đẹp như thiên thần, đôi khi tôi muốn giữ mãi khoảnh khắc đó, và muốn nhìn em mãi không thôi&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Mùa đông năm nay lạnh lùng như bao mùa đông trước. Tôi muốn, và mơ mộng được một lần cầm tay em, và hỏi rằng: &#8220;Em có lạnh lắm không?&#8221;, nhưng chắc là không bao giờ nói được. Tự nhủ, chỉ có yên lặng mới không để lòng mình xốn xao. Và có lẽ em cũng đang muốn được như thế&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Một năm qua, đủ để học được chữ Quên, và đủ để học được chữ Cố Gắng. Và rất mừng là mình đã biết quên, và biết cố gắng không dựa dẫm vào ai, không chờ vào vận may để tự lực cứu lấy những khó khăn của mình. Nhưng rồi, những gì cần nhớ cũng phải nhớ. Nhớ để tự nhủ mình phải quên. Lắm lúc thấy mình rối rắm trong một mớ tư tưởng phiền hà của mình, nhưng mà mình thích thế ^_^</p>
<p style="text-align:justify;">Và biết nhớ. Nhớ da diết không nguôi. Nhớ em điên cuồng và không lối thoát. Lắm lúc định bụng sẽ làm một điều gì đó để thôi nhớ em, nhưng mà nỗi nhớ có khác nào tên trộm tinh ranh, luôn chờ mình sơ hở là lẽn vào tâm trí và xoay vòng nơi ấy. Khổ thân!</p>
<p style="text-align:justify;">Một năm trôi qua, có thêm nhiều mối quan hệ tốt và xấu khác nhau. Những mối quan hệ tốt đủ để mình có nhiều bài học quý giá và rèn luyện lại kỹ năng sống của mình, và xấu đủ để mình nhận ra rằng có những loại người không nên tiếp xúc và phải tránh xa. Phức tạp nhưng cũng giản đơn vô cùng.</p>
<p style="text-align:justify;">Cuối năm nay, chưa buồn đến mức phải ôm gối mà khóc vì ai đó, nhưng cũng lắm lúc thấy tủi thân khi đêm về nằm nghĩ ngợi về một người ở rất gần, nhưng cũng rất xa. Nhớ da diết và yêu thương dâng ngập điên cuồng.</p>
<p style="text-align:justify;">Những ngày cuối năm, Chuột Rain trăn trở không ngủ được&#8230;!</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/406/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/406/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=406&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/12/19/nh%e1%bb%afng-ngay-cu%e1%bb%91i-nam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://anh.24h.com.vn/upload/news/2009-12-31/1262247882-cuoi-nam-3.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://anh.24h.com.vn/upload/news/2009-12-31/1262247882-cuoi-nam-3.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Cảm xúc&#8230;!</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/12/19/c%e1%ba%a3m-xuc/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/12/19/c%e1%ba%a3m-xuc/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Dec 2011 19:05:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=404</guid>
		<description><![CDATA[Những tháng ngày này thầm lạy trời, vì đã bắt đầu biết rung cảm, biết khổ tâm, biết cười giỡn như điên, và biết nghĩ về một ai đó rồi mỉm cười trong lòng. Nói chung, dù ít dù nhiều thì cũng đã thoát khỏi tâm trạng ủ dột nặng nề mà gần nửa năm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=404&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<div>
<p><img class="aligncenter" src="http://trithongminh.com/images/image/tracnghiemeq.png" alt="http://trithongminh.com/images/image/tracnghiemeq.png" /></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Những tháng ngày này thầm lạy trời, vì đã bắt đầu biết rung cảm, biết khổ tâm, biết cười giỡn như điên, và biết nghĩ về một ai đó rồi mỉm cười trong lòng. Nói chung, dù ít dù nhiều thì cũng đã thoát khỏi tâm trạng ủ dột nặng nề mà gần nửa năm qua đã gánh phải. Thầm cảm ơn trời, đã giúp mình vượt qua những u mê đó.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Thầm cảm ơn trời vì biết cân bằng được cảm xúc giữa nhớ và quên. Nỗi nhớ vừa đủ để lòng buồn buồn, ngơ ngẩn suy tư, nhưng cũng không làm lòng quặng xuống, và đeo đẳng khổ sở trong lòng. Sự quên đủ để mình không nghĩ ngợi về họ, đủ để mình không gọi tên họ, không để tâm trí mình nghĩ ngợi và ảnh hưởng đến cuộc sống xung quanh mình, nhưng cũng vừa đủ để biết họ vẫn tồn tại một thời với mình, và bây giờ đã đi xa. Như một trang sách vừa lật qua bảy tám trang, đủ nhớ về một cốt chuyện, nhưng cũng không đáng để lật lại, và đọc lại từ đầu.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Những cảm xúc của mình bây giờ vừa đủ cho những nghĩ suy. Không lên dây, không căng thẳng, không quá ủy mị, nhưng cũng đầy mơ mộng như thơ. Và rồi lại thêm một lần biết mình đã bắt đầu biết rung cảm về một người nào đó. Sự rung cảm bắt đầu từ nụ cười, ánh mắt, từ những câu nói nhỏ nhẹ, dễ thương&#8230; và từ những điều nhỏ nhoi không biết phải kể thế nào. Mình kết nối tình cảm giữa mình và người ấy như một tình bạn đẹp, trong sáng và dễ thương. Không quá &#8220;người lớn&#8221; để nghĩ về những chuyện xyz sau này, không quá &#8220;trẻ con&#8221; để chứng tỏ rằng mình vẫn chưa-biết-gì. Nhưng đủ để thấy buồn da diết nếu như một ngày không trò chuyện cùng người ấy, đủ để vui hớn hở khi người ấy cười tít mắt vào lúc mình vừa làm một điều gì đó giúp đỡ người ấy. Ôi sao yêu cái cảm giác như thế này.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Bạn tôi biết được chuyện này, nên hỏi: &#8220;Sao ông không tỏ tình đi?&#8221;, tôi chỉ cười và nói rằng: &#8220;Tại sao phải tỏ tình?&#8221;, bởi đơn giản, tôi biết, như thế này vẫn sẽ hay hơn. Tôi có được những tình cảm trong sáng, và vô tư không nghĩ ngợi. Không bon chen để tranh giành, và không bất chấp để thấy lòng mình ham hố, nhỏ nhen. Tự nghĩ, cái gì đến sẽ đến, cái gì thuộc về mình sẽ là của mình. Thế thôi!</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Bạn đùa với tôi, ông quan tâm người ấy thái quá. Ông cứ xem người ta như trẻ con. Cũng đúng thôi. Bước vào tình yêu ai cũng là những đứa trẻ cơ mà. Và tôi cũng thấy mình trẻ ra nhiều khi nhận thấy mình bắt đầu yêu. Bạn có thể không tin điều đó, nhưng bạn tin rằng tình yêu của tôi còn rất non trẻ. Và nó giống như một tình cảm mơ hồ nào đó, không phải là tình yêu.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Bạn có biết không? Khi tôi và người ấy đứng gần nhau trong gang tất, thế mà tôi chưa dám ôm eo người ấy, chưa dám the thẻ vào tai người ấy, chưa dám cầm tay, và chưa dám đưa tay lau giọt mồ hôi đang chảy trên trán của người ấy&#8230; chưa dám làm gì cả. Có những lúc chỉ có hai người với nhau, tôi run như chưa từng thấy mình khờ khạo, và chỉ biết yên lặng, chẳng nói được gì.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Nhưng rồi thì sao? Ngày nào chúng tôi vẫn ít nhất 1 lần hỏi han nhau, chia sẻ những điều cần sẻ chia. Quan tâm, lo lắng và giúp đỡ lẫn nhau. Lẽ nào đó không phải là những điều cần có trong cuộc sống khắc nghiệt này?</span></p>
</div>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/404/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=404&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/12/19/c%e1%ba%a3m-xuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://trithongminh.com/images/image/tracnghiemeq.png" medium="image">
			<media:title type="html">http://trithongminh.com/images/image/tracnghiemeq.png</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đổi thay&#8230;</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/11/04/d%e1%bb%95i-thay/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/11/04/d%e1%bb%95i-thay/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Nov 2011 05:07:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=401</guid>
		<description><![CDATA[Chẳng biết viết entry này cho ai, có thể là viết về một khoảng lặng của riêng mình! Lại thêm một đêm mất ngủ vì những mối quan hệ xung quanh. Tự dưng thấy buồn, tưởng chừng như mình sắp mất đi một vật gì đó mà mình đã trân quý suốt một khoảng thời [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=401&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote>
<div><img src="https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/305787_2004983817820_1640392511_1589817_879718648_n.jpg" alt="" /></div>
<p style="text-align:justify;">Chẳng biết viết entry này cho ai, có thể là viết về một khoảng lặng của riêng mình!</p>
</blockquote>
<p style="text-align:justify;">Lại thêm một đêm mất ngủ vì những mối quan hệ xung quanh. Tự dưng thấy buồn, tưởng chừng như mình sắp mất đi một vật gì đó mà mình đã trân quý suốt một khoảng thời gian dài, ngỡ như không bao giờ có thể mất được nữa&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Chung quy cũng vì hai chữ Đổi thay. Có lẽ, từ lâu mình vốn dĩ sợ một sự thay đổi đột ngột, và cũng thường có thói quen mặc định, định hình tính cách của mọi người, và tập quen dần, thích nghi với những tính cách như thế, nên đôi khi có một sự thay đổi đột ngột, tự dưng mình thấy lòng hụt hẫng, và không biết phải tựa vào đâu.</p>
<p style="text-align:justify;">Ngày hôm nay, tôi nói chuyện với bạn, không còn thấy sự hoan hĩ như xưa. Tự dưng tôi thấy lòng mình trống trãi, hình như tôi nhận ra rằng giữa tôi và bạn đang có một sợi dây vô hình nào đó cố tình chắn ngang qua, và tôi không tài nào biết được bạn đang nghĩ gì&#8230; Hôm nay, thực sự tôi thấy lòng rất buồn. Tôi buồn vì sự đổi thay của bạn, và biết đâu chừng, sự đổi thay đó sẽ không còn khiến cho tôi nghĩ, bạn vẫn như xưa. Mọi cảm xúc của tôi hôm nay như rơi vào khoảng lặng, buồn và chẳng biết nói gì hơn!</p>
<p style="text-align:justify;">Treo lên status một câu hát đầy tâm trạng, bạn bè buzz hỏi có chuyện gì xảy ra, mình cũng chẳng biết nói gì&#8230; Có lẽ vào lúc này, những cảm xúc của mình đang mông lung, và khó hiểu, cũng giống như bạn, có biết không? Hoài niệm của tôi về bạn bây giờ lại không trùng khớp nhau, có lẽ nào mọi thứ lại dễ dàng đổ sụp nhanh chóng, tôi đang lo sợ, liệu mình có thể mất thêm một người bạn nữa không?</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Mấy hôm nay H buzz mình hỏi: &#8220;Dạo này còn chat với pé iu của ông nữa không? Tỏ tình chưa?&#8221;, cũng chẳng biết gì&#8230; Vì dạo này chat với nhau vài câu chỉ đơn giản là thăm hỏi, chuyện trò, và trả lời những gì vừa đủ, chỉ đơn giản vậy thôi&#8230; Có những khi trông chờ một cái nick phát sáng, một sms đêm khuya, hay một tiếng buzz bất thình lình&#8230; như trông chờ một cơn mưa rào giữa mùa hạn hán. Tôi không còn cười khi chat với bạn! Chỉ thấy lòng đầy rẫy những nỗi lo âu, và đau thắt tim mình. Ừ thì lẽ nào bạn cũng đổi thay!?</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Mày nhắn tin vào máy tao bằng một dòng chữ teen, ngoằn ngòe tao chẳng tài nào đọc được&#8230; Lâu thật lâu, tao mới nhận được tin nhắn của mày, nhưng không biết nên buồn hay nên vui đây? Trong hoài niệm của tao luôn nghĩ về mày là một đứa quê mùa, chất phác, một đứa nông dân, hai lúa chính hiệu&#8230; nhưng tự nhiên hôm nay đọc một tin nhắn xì tin của mày, tự dưng lòng tao hơi hoang mang&#8230; Lẽ nào, rồi mày cũng đổi thay?</p>
<p style="text-align:justify;">Tao nhớ thời sinh viên của tao và mày, và nhớ những lúc hai thằng thức suốt đêm để cùng chiến đấu cho một đống bài tập cam go, ai cũng mong sau này thành tài, làm ăn khắm khá&#8230; Và lẽ nào, điều đó đã trở thành sự thật với mày. Khi mỗi lần nhận được tin nhắn của mày, là y như rằng tao biết mày sẽ lên chức, đổi một công ty khác lớn hơn, hoặc là mày vừa mua được một thứ gì đó với số tiền cát xù của mày&#8230; Còn tao thì sao? Mày hỏi mà tao cũng chẳng biết phải trả lời thế nào&#8230; Những năm tháng dài sống tại Sài Gòn, tao vẫn chưa rành đường Sài Gòn, chưa biết những tụ điểm ăn chơi, và vẫn giữ thói quen ít đi ra ngoài vì sợ thấy mình lạc lõng với thiên hạ&#8230; Không biết có phải tại vì tao đang dậm chân tại chổ không, hay tại vì mày đang đổi thay nhanh quá? Nói chuyện với mày, thấy mày cũng khác xưa nhiều, từ giọng nói và cách cười&#8230; Dẫu sao cũng chúc mừng mày, vì mày đã làm được những gì mày mong muốn!</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Lần này là lần cuối cùng mình viết về bạn. Và tự nhắc lòng mình, đừng bao giờ để cho tâm trí mình nghĩ về bạn nữa. Mãi mãi không bao giờ!</p>
<p style="text-align:justify;">Có lẽ bạn đã quên rồi những tháng ngày cơ cực mình sống cùng nhau, nhưng lòng đầy rộn ràng vui sướng. Có lẽ bạn quên rồi những lúc một người bệnh, là người còn lại tất tả, lo toan, chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân mình. Có lẽ bạn đã quên những tháng ngày gian truân đó, chỉ vì bạn đang bị đồng tiền che mắt mình. Thật sự đau lòng, và chẳng biết nói gì hơn.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi vẫn còn nhớ như in, ngày xưa, thời còn nhiều cơ cực, hai đứa vét sạch túi cũng chỉ còn khoảng 10 mấy ngàn, vậy mà thấy người ăn xin ngồi bên đường, cũng cho họ một ít, chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân mình. Cái thời nghèo nàn, thiếu thốn đó phải luôn luôn đối đầu với nợ nần, và đủ thứ chi tiêu, vậy mà lúc nào cũng nghĩ đến việc phải lo lắng cho nhau, và tự hứa không bao giờ để tiền bạc chi phối lấy mình.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng thật buồn. Bây giờ bạn đã khác! Nhưng rồi tôi lại thấy, nỗi buồn của tôi sao lại dung dị đến thế? Nỗi buồn chỉ là một cái nhếch mép của tôi khi nghĩ về bạn, như một vết thương cay nghiệt và đắng lòng, ghét lắm, nhưng mỗi lần đau là mỗi lần nhớ. Một nỗi nhớ bình thường, và miệt khinh.</p>
<p style="text-align:justify;">Lẽ nào lại nặng lời với người mình từng chung chăn chung chiếu, từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ mất nhau? Nhưng rồi tự nhắc lòng mình. Bạn là vậy rồi, chẳng cần phải nghĩ gì sâu xa. Lúc bạn cần tới tôi, tôi chẳng cần biết mình là gì, là ai, có gì&#8230; vẫn phải tìm mọi cách để lo lắng cho bạn. Lúc tôi cần bạn, bạn bỏ rơi như chuyện của người ngoài. Tự dưng lúc đó đắng lòng không thể tả&#8230; Đôi khi tôi rơi xuống vực thẳm, báo cho bạn biết tin, không phải trông mong gì bạn vớt tôi lên, chỉ cần nghe bạn nói một câu an ủi, tự dưng cũng thấy mừng&#8230; nhưng rồi, tất cả đều tồi tệ trong suy nghĩ của tôi. Và những lúc như vậy, tôi lại tự an ủi lấy chính mình: bạn là vậy đó!</p>
<p style="text-align:justify;">Ừ, tôi khinh! Nói thẳng ra tôi khinh tất cả những loại người sống không bao giờ biết đến nhân quả. Tôi khinh những loại người sống chà đạp lên tình cảm của người khác để lấy hư danh. Và tôi khinh bản thân mình, sao lại có một thời gian dài sống với bạn?</p>
<p style="text-align:justify;">*</p>
<p style="text-align:justify;">Những người bạn của tôi họ đã đổi thay dần cách sống. Riêng tôi, vẫn giữa cho mình không bao giờ rơi vào hố sâu của những cám dổ xã hội, đang cố gắng tập cho mình suy nghĩ thật bình dị về mọi người, và không bao giờ để hoen ố trái tim. Có những cảm xúc, tôi không tài nào giấu được, xin viết lên đây vài dòng để trãi lòng mình, và mong nhận được sẻ chia.</p>
<p style="text-align:justify;">4h18, ngày 04/10/2011</p>
<p style="text-align:justify;">Chuột Rain mất ngủ!</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/401/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/401/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=401&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/11/04/d%e1%bb%95i-thay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/305787_2004983817820_1640392511_1589817_879718648_n.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Luôn nghĩ về một người nào đó?!</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/31/luon-nghi-v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nao-do/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/31/luon-nghi-v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nao-do/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 30 Oct 2011 19:46:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=396</guid>
		<description><![CDATA[Tự hỏi cảm giác này là cảm giác gì, khi trong đầu mình lắm lúc luôn nghĩ về một người ở rất gần mình, ngày nào cũng chuyện trò vài đôi câu, khi thì trực tiếp, khi thì qua chat, facebook, email&#8230; Đôi khi nhớ da diết người ấy, dù khoảng cách địa lý giữa [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=396&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tự hỏi cảm giác này là cảm giác gì, khi trong đầu mình lắm lúc luôn nghĩ về một người ở rất gần mình, ngày nào cũng chuyện trò vài đôi câu, khi thì trực tiếp, khi thì qua chat, facebook, email&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Đôi khi nhớ da diết người ấy, dù khoảng cách địa lý giữa mình và người ấy không hề xa nhau. Đôi khi mới nói chuyện vài ba câu, xong rồi đi về, vậy mà khi vào phòng, tự dưng trong lòng có cảm giác nhớ nhung, và phải cầm điện thoại lên, chỉ để nhìn cái tên của người ấy được lưu trong điện thoại mình, rồi mỉm cười mông lung&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Ngày nào cũng phải nói vu vơ vài ba câu, toàn nói những chuyện tầm xàm ba láp, chỉ để nhìn thấy người ấy cười. Cũng hơi thấy buồn buồn, nhói lòng tí xíu khi thấy người ấy cứ mãi nghĩ chuyện đâu đâu, lắm lúc không để tâm xem mình nói gì&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Nhưng cũng hơi vui vui, vì mối quan hệ của mình và người ấy khá thân thiết&#8230; Thôi thì cứ nghĩ dù gì thì cũng là bạn thân!</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/396/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/396/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=396&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/31/luon-nghi-v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nao-do/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đĩ, điếm, khờ và vịt!</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/24/di-di%e1%ba%bfm-kh%e1%bb%9d-va-v%e1%bb%8bt/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/24/di-di%e1%ba%bfm-kh%e1%bb%9d-va-v%e1%bb%8bt/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 23 Oct 2011 20:56:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=392</guid>
		<description><![CDATA[Tự nhủ giá nào cũng phải đi coi phim này cho bằng được, dù tình huống xấu nhất là có thể mình sẽ bước vào rạp một mình, và ngồi thơ thẩn xem từ đầu đến cuối, vì không tài nào cưỡng được sự tò mò dành cho bộ phim. Nhưng cuối cùng thì cũng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=392&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><img src="http://xemphimso.com/images/film/110521CineHotBoy022.jpg" alt="http://xemphimso.com/images/film/110521CineHotBoy022.jpg" width="429" height="613" /></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tự nhủ giá nào cũng phải đi coi phim này cho bằng được, dù tình huống xấu nhất là có thể mình sẽ bước vào rạp một mình, và ngồi thơ thẩn xem từ đầu đến cuối, vì không tài nào cưỡng được sự tò mò dành cho bộ phim.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Nhưng cuối cùng thì cũng lôi kéo được một nhóm bạn cùng đi, và suốt 90 phút ngồi trong rạp, có những giây phút tôi suy nghĩ khá thẩn thờ. Bộ phim đã khiến tôi có đôi lúc phải giật mình và lắm lúc ngậm ngùi suy nghĩ về hai chữ &#8220;số phận&#8221;.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;"><em>- Anh có biết vì sao cuộc sống này nó thú vị không? Vì chúng ta không bao giờ biết trước được tương lai.</em></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Một câu nói thoạt đầu nghe rất giáo điều, nhưng trong bối cảnh của phim, tự dưng tôi thấy quặng thắt. Cuộc sống không ai có thể làm chủ được số phận của mình, và đôi khi, dù cố gắng đến mấy, vẫn không thoát khỏi những ràng buộc của xã hội, và những gì sẽ xảy ra. Mỗi nhân vật như muốn vẫy vùng khỏi địa ngục của chính mình, nhưng cuối cùng, họ càng lấn sâu vào vũng lầy đó, và những kết cục bi thảm là điều mà mọi người đều có thể tiên đoán được.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Hai chàng trai đồng tính Lam (Lương Mạnh Hải) và Khôi (Hồ Vĩnh Khoa) yêu nhau trong ngôi nhà địa ngục của mình. Hai chàng trai yêu nhau mãnh liệt nhưng Lam vẫn không thể nào thoát khỏi số phận của mình, Lam vẫn phải đi làm đĩ mỗi đêm, cái nghề mà như Lam nói, đã vướng vào rồi thì không tài nào dứt ra được. Nghe thật chua xót, và lắm lúc tôi nghĩ, làm-đĩ cũng giống như một liều thuốc nghiện, muốn dứt ra chỉ khi nào có ai đó trói chính bản thân mình.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Từng nhân vật như một lát cắt của cuộc sống, họ phải nhiều lần diễn với nhiều bộ mặt khác nhau. Không ai trong họ có thể sống thật với chính bản thân mình. Khôi phải trốn chạy lên Sài Gòn vì bị gia đình phát hiện là gay. Lam yêu Khôi nhưng vẫn phải ra đứng đường đóng vai một anh chàng độc thân kiếm bạn tình. Cô gái điếm già nua, hết thời (Phương Thanh) không thể quay ngược lại con đường thiện lương dù bên cô vẫn có gã khờ (Hiếu Hiền) ngày đêm thương nhớ, chỉ chờ trời mưa làm cầm ô che cho cô gái thoát khỏi những làn nước tạt vào người. Chàng khờ tên Cười không dám mạnh dạn sống với tình yêu của mình mà chỉ biết âm thầm, lặng lẽ sống bên lề cuộc sống của cô gái điếm.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Không ai có thể sống thật với chính mình, ngoại trừ con vịt! Xem phim, tự dưng tôi thấy thà mình là con vịt còn hơn. Biết yêu thương, và biết con đường đi của mình. Chi tiết con vịt bị lạc, chàng Cười phải đi kiếm mấy ngày đêm không gặp, khiến cho tôi xúc động. Nhưng càng xúc động hơn, trong lúc tuyệt vọng, con vịt lại tìm đường trở về. Tôi xúc động vì tình cảm gắn bó giữa người và vật chỉ một. Nhưng xúc động về tính triết lý, nhân sinh đến mười. Nếu một lần lầm đường lạc lối, hãy biết quay trở về!</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Gã khờ cầm chiếc ô thủng lỗ để che mưa cho cô gái điếm khiến khán phòng bật cười, riêng tôi tự nhiên thấy lòng quặng thắt. Ánh mắt của cô gái điếm nhìn xuyên qua chiếc ô bị thủng, để thấy bầu trời xa rộng, tự nhiên tôi cảm nhận được có một sự cô đơn đang bủa vây lấy thân phận con người. Nỗi cô đơn càng trở nên da diết hơn khi nhạc phim trỗi lên mãnh liệt. Trong phút giây đó, tôi ước gì có thể nghe được giọng của Phương Thanh, thì có lẽ, sự cô đơn đã lên đỉnh điểm.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Sự cô đơn và đắng lòng khi Khôi phải nằm suốt một đêm dài để chờ Lam đi làm-đĩ về nhà, và khi Lam về, choàng tay qua ôm Khôi, Khôi liền nói:<em>- Đi tắm đi, toàn là mùi người lạ.</em> Ngắn ngọn mà đau lòng. Lời thoại nhẹ nhàng, nhưng như có ai đó đang cố gắng xé tim gan mọi người. Tôi không rợn người khi nghe một cặp trai tỏ tình với nhau, chỉ thấy đau lòng và không lối thoát. Sự không lối thoát của đôi vợ-chồng này, cũng giống như họ đang chạy trên một cây cầu nhưng chỉ toàn là bọt bong bóng xung quanh, lung linh nhưng sẽ tan vỡ.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Bộ phim này không phải là bộ phim dành cho giới thứ 3 và đĩ điếm. Bộ phim chỉ mượn những nhân vật gay, đĩ&#8230; để nói về tình người và luật nhân quả. Không ai có thể thoát được quy luật nhân quả này. Và mọi người đều phải gánh lấy những gì mà mình đã tạo nên.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Lam và cô gái điếm đã phải gánh chịu hậu quả của mình. Khôi sẽ có con đường khác, và lối đi khác dành cho Khôi, nhưng lối đi ấy sẽ không có Lam bên cạnh, vì Lam đã phải trả một cái giá quá đắt, bị giang hồ đánh đến chết. Cô gái điếm trong một phút giây muốn thoát kiếp đĩ đã phải giết người. Chàng Cười rồi cũng sẽ tiếp tục đợi chờ cô gái suốt 15 năm tù tội&#8230; Mọi người như rơi vào hố sâu vực thẳm, bộ phim khiến nhiều người hụt hẫng vì mọi người chẳng biết cuối cùng các nhân vật sẽ ra sao, như một dấu chấm lững, và để lại cảm giác thẩn thờ, ngơ ngẩn trên từng gương mặt người khi bộ phim kết thúc chóng vánh.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Bộ phim đưa ra một kết thúc bế tắc, và khá buồn. Nhưng không thể khiến tôi khóc. Bởi tôi sẽ tự hỏi, mình khóc vì điều gì? Lẽ nào mình khóc cho những điều mà mình đã biết trước, và khóc cho những lát cắt cuộc sống mà mình đã thấy quá nhiều ở xung quanh?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Nhưng đây cũng không phải là bộ phim hài, xin đừng ngồi cười khi xem phim!</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/392/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=392&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/24/di-di%e1%ba%bfm-kh%e1%bb%9d-va-v%e1%bb%8bt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://xemphimso.com/images/film/110521CineHotBoy022.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://xemphimso.com/images/film/110521CineHotBoy022.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Ai thổi nguội nỗi đau?</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/14/ai-th%e1%bb%95i-ngu%e1%bb%99i-n%e1%bb%97i-dau/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/14/ai-th%e1%bb%95i-ngu%e1%bb%99i-n%e1%bb%97i-dau/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 13 Oct 2011 18:54:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=388</guid>
		<description><![CDATA[Vậy là cuối cùng mọi thứ cũng đã nguội dần, khác xa với cảm giác nóng bỏng của những ngày đầu, những ngày ta vẫn tin rằng chỉ cần đôi bàn tay của mình vẫn có thể giữ được ngọn lửa tình yêu, dù cho gió có mạnh đến mức nào. Nguội lạnh thật rồi! [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=388&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="aligncenter" src="http://images.yume.vn/blog/201011/05/1288942864___CRY__by_Dats_What_I_Am.jpg" alt="http://images.yume.vn/blog/201011/05/1288942864___CRY__by_Dats_What_I_Am.jpg" /></p>
<p style="text-align:justify;">Vậy là cuối cùng mọi thứ cũng đã nguội dần, khác xa với cảm giác nóng bỏng của những ngày đầu, những ngày ta vẫn tin rằng chỉ cần đôi bàn tay của mình vẫn có thể giữ được ngọn lửa tình yêu, dù cho gió có mạnh đến mức nào.</p>
<p style="text-align:justify;">Nguội lạnh thật rồi! Không biết nên buồn hay nên vui? Nên quên hay nên nhớ? Nên trách hờn hay cảm ơn? Hàng trăm những cảm xúc mâu thuẩn nhau cứ xoay vòng trong đầu, khiến cho đôi khi mình không hiểu được mình đang muốn gì.</p>
<p style="text-align:justify;">Đôi khi phải lạnh lùng với chính bản thân mình, tập cho mình lối sống không quá cầu kì, không nghĩ ngợi sâu xa, cứ cười vui rồi mọi thứ sẽ quên thôi, nhưng lắm lúc lại sợ những tiếng bàn phím cốc cách về đêm, những con chữ được mình viết ra từ nỗi đau ẩm ỉ, sợ đọc lại những gì mình viết rồi lại thấy buồn cho chính mình. Nên đôi khi buồn da diết lại chẳng dám viết ra một câu chữ nào, sợ lòng mình thêm quặn thắt, sợ có ai đó tình cờ đọc được, lại thấy lòng bi lụy hơn&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Hôm nay, tình cờ gặp lại những-ký-ức-xa-xưa, lại khiến cho mình bồi hồi, trong lòng rộn ràng những cảm xúc khó tả. Muốn giữ lại, rồi lại muốn bỏ đi&#8230; Cuối cùng mình chỉ biết trốn chạy chính bản thân mình, không biết mình sẽ còn bao nhiêu lần trốn chạy nữa? Chỉ thấy những gì thuộc về quá khứ luôn là nỗi khiếp sợ, và luôn âm ĩ trong lòng, khó mà nguôi quên&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Vậy mà có những lúc mình cũng quên. Tự cười mỉa mai rằng, ừ thì mình cũng đã quên. Đâu có gì mà không quên được&#8230; Mình đang mỉa mai với chính mình, hay mỉa mai với những câu hứa: &#8220;sẽ chẳng bao giờ quên!&#8221;. Hóa ra, cái gì cũng có thể quên, và qua đi một cách nhẹ nhàng. Rồi cũng sẽ quen dần thôi, chẳng có gì tồn tại lâu dài, và chẳng có những gì khiến người ta phải nhớ mãi.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/388/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=388&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/10/14/ai-th%e1%bb%95i-ngu%e1%bb%99i-n%e1%bb%97i-dau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://images.yume.vn/blog/201011/05/1288942864___CRY__by_Dats_What_I_Am.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://images.yume.vn/blog/201011/05/1288942864___CRY__by_Dats_What_I_Am.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Trái tim mềm quá thể&#8230;!</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/09/08/trai-tim-m%e1%bb%81m-qua-th%e1%bb%83/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/09/08/trai-tim-m%e1%bb%81m-qua-th%e1%bb%83/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Sep 2011 19:57:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=368</guid>
		<description><![CDATA[Bỗng dưng thấy lòng mình buồn quá đỗi, như muốn chùn lặng suốt tận cõi âm, không ngoi ngóp lên được. Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra khiến mình đau lòng, như một vết thương lâu ngày bỗng dưng bộc phát. Muốn bỏ hết những gì phiền muộn, đi đến một nơi xa xôi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=368&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;"><img src="http://images.yume.vn/blog/200903/31/12211781238484189.jpg" alt="http://images.yume.vn/blog/200903/31/12211781238484189.jpg" /></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Bỗng dưng thấy lòng mình buồn quá đỗi, như muốn chùn lặng suốt tận cõi âm, không ngoi ngóp lên được. Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra khiến mình đau lòng, như một vết thương lâu ngày bỗng dưng bộc phát. Muốn bỏ hết những gì phiền muộn, đi đến một nơi xa xôi nào đó để trút gánh nặng này&#8230; Nhưng rồi lại thôi!</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Thôi, bỏ qua đi! Tự nhủ với lòng mình là cứ bỏ qua đi, đừng nghĩ ngợi gì nữa. Cứ giấu cảm xúc của lòng mình bằng nhiều lớp vỏ bọc khác nhau, đừng để những xúc cảm ấy ngày đêm âm ĩ trong lòng, như những mạch nước ngầm cố tìm lối thoát.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Hôm nay, lại tiếp tục tin người, tự nhủ với lòng mình là không bao giờ tin y nữa. Vậy mà một chút xao lòng, lại tiếp tục tin, và kết quả là&#8230;. Sợ hãi với lòng, và giận bản thân mình nhiều quá. Sợ những cảm xúc của mình rất dễ bị lung lay, một câu nói, một câu hỏi, một nụ cười, một icon&#8230; đôi khi cũng làm lòng mình thay đổi&#8230; Sợ lắm rồi!!!</span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <strong>.</strong></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> Mò mẫm vào facebook của Người, định văng vào đó một nỗi buồn của riêng tôi. Để tháng ngày dài sau đó, tôi vào đó đọc lại nỗi buồn của mình, rồi cười ngơ ngẩn. Nhưng không, nỗi buồn cũ của tôi vẫn còn vươn trên profile của người, tự dưng tôi thắt lòng lại. Sợ quá, không dám viết một câu gì.</span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="color:#cc99ff;"><img src="http://i11.photobucket.com/albums/a155/phanletrungtin/untitled-55.jpg" alt="http://i11.photobucket.com/albums/a155/phanletrungtin/untitled-55.jpg" width="394" height="92" /></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Những câu comment cũ còn đó, khiến cho tôi cảm thấy nao lòng. Sợ phải viết tiếp những câu thắt lòng nhau nữa, rồi không biết làm sao mà gỡ nỗi, để giải thoát lòng nhau. Thôi thì cứ tự giữ những cảm xúc này, chỉ riêng mỗi mình mình biết. Đâu dám san sẻ cùng ai!</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi soạn cho mình gần 50 tin nhắn, và gửi liên tiếp vào điện thoại, gửi cho mình một lá thư chỉ riêng mình đọc, và nhắc nhở lòng mình hãy cố bình yên, và ném một nỗi buồn vào một blog chỉ riêng mình biết, và đi ngang con đường cũ, tìm lại chiếc hộp bí mật của mình, tiếp tục gửi vào đó một mẫu giấy nhỏ, viết chi chít đủ điều, rồi giấu chiếc hộp vào một góc nhỏ ven đường&#8230; Lâu lắm rồi, chiếc hộp chưa bị mất đi&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi như sợ ai đó biết được cảm xúc của mình lúc này&#8230; Sợ ai đó phát hiện cảm xúc sâu kín của mình đã nảy mầm và đang lớn dần ra&#8230; Sợ ai đó đang đọc thấu lòng mình, và ngơ ngẩn hỏi: &#8220;Chuột Rain vẫn chưa quên được hay sao?&#8221; Tôi sợ ai đó nhắc đến chữ &#8220;quên&#8221;, chữ &#8220;nhớ&#8221;&#8230; Tôi sợ ai đó gợi mở những ký ức của lòng mình. Sợ phải trả lời những câu hỏi, chữ J nghĩa là gì?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Ừ, chữ J nghĩa là gì? Tôi quên mất tiêu rồi&#8230; Là gì nhỉ?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Thôi mà, cứ quên đi!</span></p>
<p style="text-align:right;"><span style="color:#cc99ff;"><em>Rồi sẽ có một ngày chúng ta chẳng còn nhớ đến nhau</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Như nhân gian vẫn đầy những câu chuyện về quên và nhớ</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Ngày hôm nay em bảo anh là nhịp thở</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Nhưng có thể ngày mai, anh cũng chẳng là gì…</em></span></p>
<p style="text-align:right;"><span style="color:#cc99ff;"><em>Rồi sẽ có một ngày em vội vã ra đi</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Bỏ quên câu comment em vẫn thường gửi anh vào buổi sáng</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Chẳng còn ai post tiếp những entry cho những chiều ảm đạm</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Anh biết lấp gì vào khoảng trống mênh mông?</em></span></p>
<p style="text-align:right;"><span style="color:#cc99ff;"><em>Rồi sẽ có một ngày anh cũng bỏ blog đi rong.</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Chẳng còn ai viết câu chuyện về những kí tự H, A, K, J… nữa…</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Kỷ niệm ngày xưa sẽ dần dần vôi vữa</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Nhưng anh với em cũng chưa kịp bắt đầu…</em></span></p>
<p style="text-align:right;"><span style="color:#cc99ff;"><em>Chuyện tình của chúng mình vắt vẻo một cơn đau</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Yêu nhau bằng một niềm tin cho những entry và comment trên blog</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Vì có những vết thương không dễ gì bật thành tiếng khóc</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Nên chúng ta cứ mãi trốn tìm trong khoảng trống lặng yên…</em></span></p>
<p style="text-align:right;"><span style="color:#cc99ff;"><em>Và có thể một ngày anh dỗ giấc trái tim</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Hãy ngủ trầm ngoan như chưa từng dậy sóng</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Chiếc computer nằm yên bất động…</em></span><br />
<span style="color:#cc99ff;"> <em> Những tháng ngày dài chẳng post nỗi một entry…</em></span></p>
<p style="text-align:right;"><span style="color:#cc99ff;"><em>Cứ chạy đi, và cứ mãi bay đi…</em></span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/368/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/368/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=368&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/09/08/trai-tim-m%e1%bb%81m-qua-th%e1%bb%83/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://images.yume.vn/blog/200903/31/12211781238484189.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://images.yume.vn/blog/200903/31/12211781238484189.jpg</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i11.photobucket.com/albums/a155/phanletrungtin/untitled-55.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://i11.photobucket.com/albums/a155/phanletrungtin/untitled-55.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lá khởi vàng chưa nhỉ?</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/09/07/la-kh%e1%bb%9fi-vang-ch%c6%b0a-nh%e1%bb%89/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/09/07/la-kh%e1%bb%9fi-vang-ch%c6%b0a-nh%e1%bb%89/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 06 Sep 2011 17:23:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=363</guid>
		<description><![CDATA[Lâu rồi mình cũng không còn đặt những câu hỏi ngô nghê, để rồi không biết phải làm thế nào lý giải&#8230; Tuần rồi, treo lên status một câu hỏi: &#8220;Lá khởi vàng chưa nhỉ?&#8221;, rồi bỗng dưng lại giật mình, vì thấy thời gian qua, mình vô tâm quá đỗi. Cũng chẳng còn nghĩ [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=363&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;"><img src="http://www.nucuoiviet.org/wp-content/uploads/2011/08/Autumn-in-Amsterdam-1-550x250.jpg" alt="http://www.nucuoiviet.org/wp-content/uploads/2011/08/Autumn-in-Amsterdam-1-550x250.jpg" /></span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Lâu rồi mình cũng không còn đặt những câu hỏi ngô nghê, để rồi không biết phải làm thế nào lý giải&#8230; Tuần rồi, treo lên status một câu hỏi: &#8220;Lá khởi vàng chưa nhỉ?&#8221;, rồi bỗng dưng lại giật mình, vì thấy thời gian qua, mình vô tâm quá đỗi. Cũng chẳng còn nghĩ ngợi nhiều về những gì đang diễn ra, thấy lòng mình hoang hoải, và trống vắng lạ thường&#8230; Lâu lắm rồi, chẳng còn để ý những hàng cây ven đường, lá đã khởi vàng hay chưa?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Mùa thu đã đến bao lâu rồi, cũng chẳng còn nhớ nữa.. Đôi khi lại thấy lo sợ trước những khoảnh khắc thay đổi của thời gian, rồi lại quên đi những điều mà đáng lý ra mình vẫn còn nhớ&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Có những mùa thu chỉ biết ngồi nghĩ ngợi một mình, loay hoay với những điều chỉ riêng mình biết&#8230; Mùa thu năm ấy chỉ có nước mắt đầm đìa của một cuộc chia ly. Mùa thu năm nay thấy đáy mắt mình ráo hoảnh&#8230; Nhưng có ai biết được rằng, nỗi đau của một cuộc chia ly, làm sao đau bằng nỗi đau của một việc đã quá quen dần với những tháng ngày xa cách. Ngày ấy vẫn cứ ngỡ, xa nhau sẽ là đau đớn lắm. Bây giờ mới hiểu được rằng, quen dần với cuộc sống xa nhau, mới là cắt gan cắt ruột&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi có những thay đổi của riêng mình, và bạn cũng dần dần có những cuộc đổi thay. Những cuộc phiêu lưu của bạn không còn xa nữa, tôi thấp thoáng thấy bạn trở về&#8230; Nhưng lại về một miền đất khác. Tôi tập cho mình thói quen bình thản trước những gì đang diễn ra trước mắt. Một thói quen bình thản đến ghê người. Để rồi hôm nay, chợt thấy lòng mình đau như cắt, không sao lý giải nỗi&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi bình thản trước những gì đang xảy ra với tôi, và đón nhận nó với đôi mắt lạnh lùng. Tôi tập cho mình một suy nghĩ, đừng bao giờ rung cảm với bất kì ai, với bất cứ một đối tượng, hay vật thể nào&#8230; Tôi tập cho mình lạnh lùng dần với những khó khăn, và hờ hững trước những quyền lợi trước mắt. Có đôi lúc, tôi lạnh lùng với chính bản thân mình. Tôi cũng chẳng biết mình là ai?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Những suy nghĩ, những ước mơ và hoài bão của tôi, chưa bao giờ bị dập tắt. Tôi mơ ước từng ngày, và ấp ủ, nâng niu nó, trân giữ như một báu vật. Và nó suốt đời cũng chỉ mãi mãi nằm trong một ngăn sâu kín tận đáy lòng tôi. Không ai biết được, mãi mãi không ai biết được. Ước mơ cũng chỉ là ước mơ. Chỉ riêng mình tôi biết!</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Và bây giờ trong lòng tôi đang nghĩ gì khi sắc vàng của những chiếc lá đang rợp khắp các phố phường? Tôi không dám nhìn ngắm, hoặc nhặt bất cứ một chiếc lá nào, rồi tỉ mẩn, nghĩ ngợi những chuyện đâu đâu. Chàng trai mơ mộng trong tôi đã không còn, tôi đã không còn thảng thốt khi nhìn một chiếc lá từ trên cành rơi xuống tay mình. Không còn ngơ ngẫn khi bỗng dưng có một chiếc lá rơi trên tóc&#8230; Ôi cái thời xa xưa, đầy mơ và mộng&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Nhưng lá thì vẫn cứ vàng, và cứ rơi. Cho dù tôi có thay đổi thì mọi vật đều vẫn cứ thế mà tiếp diễn, luân hồi. Và những điều gì đến, vẫn cứ đến. Thế thôi! Tôi chẳng còn phải bận lòng nghĩ ngợi những chuyện xa xôi, để lòng mình không còn mông lung nữa&#8230; Dần dần cứ tập cho mình thói quen nhìn những gì thực tế, và chẳng dám làm điều gì quá cao xa&#8230; Đôi khi thấy buồn cho chính bản thân mình.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Những tháng ngày này cô đơn đến lạ lùng. Ước gì được ôm ai đó để ngủ suốt một cơn mê dài&#8230; Ước gì có người reo lên bên tai: &#8220;Lá khởi vàng rồi kìa Chuột Rain, mùa thu đã đến&#8230;!&#8221;</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/363/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=363&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/09/07/la-kh%e1%bb%9fi-vang-ch%c6%b0a-nh%e1%bb%89/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.nucuoiviet.org/wp-content/uploads/2011/08/Autumn-in-Amsterdam-1-550x250.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://www.nucuoiviet.org/wp-content/uploads/2011/08/Autumn-in-Amsterdam-1-550x250.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Khóa trái lòng mình&#8230;</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/05/18/khoa-trai-long-minh/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/05/18/khoa-trai-long-minh/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 17 May 2011 18:13:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=343</guid>
		<description><![CDATA[Từ lâu lắm rồi, cũng không động đậy gì tới blog. Không phải vì lòng mình trống rỗng, hay nguội lạnh với mọi thứ xung quanh. Mà vì tự dưng lại thấy sợ với những gì mình viết ra. Nên viết tỉ mẩn được vài dòng, rồi lại xóa. Sợ phải đọc nó, và sợ [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=343&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="aligncenter" src="http://images.yume.vn/blog/200912/15/15491611260890922.jpg" alt="http://images.yume.vn/blog/200912/15/15491611260890922.jpg" /></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Từ lâu lắm rồi, cũng không động đậy gì tới blog. Không phải vì lòng mình trống rỗng, hay nguội lạnh với mọi thứ xung quanh. Mà vì tự dưng lại thấy sợ với những gì mình viết ra. Nên viết tỉ mẩn được vài dòng, rồi lại xóa. Sợ phải đọc nó, và sợ phải đối diện với lòng mình.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Có lẽ vì bây giờ, những gì mình viết, những gì mình gửi gắm cho người-cần-đọc thì chẳng được người đọc nữa. Nên con chữ của mình bỗng trở nên vô vị và nhạt thếch như tình cảm của người đối với mình. Nên đôi khi thấy mình cứ loay hoay và hoang hoải, không biết phải làm sao, không biết phải nói gì cho người hiểu được?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Có những lúc buồn như rơi xuống tột cùng, muốn tìm người để sẻ chia, muốn kể cho người nghe bằng vài câu chuyện phím, nhưng rồi mọi thứ lại trở về với hư không. Có cảm giác như mình đang thoi thóp trước một không gian rộng lớn, cố đưa đôi tay ra để tìm cho mình một cánh tay níu, nhưng rồi lại vô vọng. Lại tự ủi an, và tự đứng dậy một mình. Những lúc như vậy, chỉ biết buồn, và khóc. Chẳng dám kể lễ với ai.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">*</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Những ngày qua là những biến cố lớn. Tôi lại có thêm một bước ngoặc lớn cho cuộc đời mình. Vẫn cứ từng bước, từng bước bền bĩ để đi theo ước mơ. Cứ mơ mộng rồi không bao lâu nữa, cuộc sống của mình sẽ tốt hơn. Mình bước đi con đường này sao cảm thấy mất niềm tin nhiều quá, nhưng vẫn cứ hy vọng, vẫn cứ trông mong từng ngày, không lúc nào thấy bình an. Thêm một ngày là thêm một lần chờ đợi. Những cột mốc ở phía trước thì cứ tít mù xa, mà trong tay của mình là một bàn tay trắng. Liệu có bước tiếp nỗi hay không?</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Mấy hôm nay, rất xúc động trước tấm chân tình của một người đã giúp đỡ mình vào đúng những lúc khốn khó. Cứ như đang rớt xuống vựt thẳm lại có cánh tay ai đó đang giữ chặt lấy mình. Thôi thì cứ nguyện với lòng, sẽ sống tốt để không phải phụ lòng với những ân nhân. Cảm thấy rất vui khi vẫn còn có người tốt trên đời.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">*</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi đã gửi cho người 1 sms vào đúng ngày sinh nhật của mình. Với nội dung là: Chúc người nghỉ lễ vui vẻ. Người có đoán được là ai đã gửi tin không? Cứ mỗi một năm trôi qua, tôi đều đặn gửi cho người một dòng tin nhắn. Một câu chúc như một kẻ qua đường dừng lại, và hỏi han vài câu. Nhẹ nhàng thế thôi, nhưng đôi khi tôi lại thấy lòng mình quặng thắt. Thỉnh thoảng, tôi vô blog của người. Và lại thấy sợ gai người khi nhìn vào cái avatar với đôi mắt trầm buốn, ưu tư, và xa vắng. Sợ khi phải nhìn vào đôi mắt như chực chờ rơi nước mắt kia, và giá như, giá như tôi được nghe lại giọng nói của người thì hay biết mấy. Giá như, số máy được lưu với tên &#8220;Quá Khứ&#8221; bỗng dưng hiện chế độ calling ở trên màn hình, giá như&#8230;</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi có những suy nghĩ điên rồ và ngốc nghếch như vậy đấy. Để tôi biết rằng tôi không bao giờ có thể thoát được cái bóng quá lớn của người. Làm sao tôi có thể thoát được một tình cảm khởi đầu khi tôi còn nhìn cuộc sống quá nhỏ bé, quá đẹp như một bài thơ, quá giản đơn như những gì tôi dành cho người. Một ngày chỉ biết giữ lấy nhau qua chiếc điện thoại. Kể lễ đủ thứ chuyện trên đời. Một ngày nghe được tiếng chuông điện thoại reo là thấy lòng mình như ngập tràn hưng phấn. Để rồi hôm nay, tôi sợ hãi trước thanh âm hãi hùng của tiếng chuông, tôi thận trọng hơn với những số máy lạ. Tôi dè dặt hơn khi nói chuyện cùng ai đó. Và tôi sợ phải kể lễ qua phone.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi sợ mình phải đau thêm một lần nữa.</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">*</span></p>
<p style="text-align:justify;"><span style="color:#cc99ff;">Tôi muốn khép lại những gì tôi đã viết, như khép lại một trang nhật ký có quá nhiều nỗi buồn. Nhưng liệu có làm được không?</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/343/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=343&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/05/18/khoa-trai-long-minh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://images.yume.vn/blog/200912/15/15491611260890922.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">http://images.yume.vn/blog/200912/15/15491611260890922.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nhìn lên, nhìn xuống, hay nhìn xung quanh?</title>
		<link>http://chuotrain.wordpress.com/2011/05/06/nhin-len-nhin-xu%e1%bb%91ng-hay/</link>
		<comments>http://chuotrain.wordpress.com/2011/05/06/nhin-len-nhin-xu%e1%bb%91ng-hay/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 May 2011 17:28:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Chuột Rain</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false">http://chuotrain.wordpress.com/?p=337</guid>
		<description><![CDATA[1. Mấy hôm nay mắc chứng bệnh hay than thở. Làm việc gì thấy cũng không như ý muốn, đâm ra bất mãn với bản thân mình. Rồi lại than thân, trách phận. Tự đùn đẩy những hoài bão của mình, càng lúc càng lùi ra xa. Biết bao giờ mới thực hiện được? Nhìn [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=337&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:justify;"><strong>1</strong>. Mấy hôm nay mắc chứng bệnh hay than thở. Làm việc gì thấy cũng không như ý muốn, đâm ra bất mãn với bản thân mình. Rồi lại than thân, trách phận. Tự đùn đẩy những hoài bão của mình, càng lúc càng lùi ra xa. Biết bao giờ mới thực hiện được?</p>
<p style="text-align:justify;">Nhìn những người bạn cùng trang lứa, thấy ai cũng có cuộc sống ổn định. Chỉ có mình vẫn còn loay hoay để tìm phương hướng, tự định cho mình một hướng đi, nhưng làm hoài vẫn không được. Vẫn thấy mình còn thấp kém, muốn vươn lên để bằng với mọi người, nhưng không tài nào vươn tới được. Thấy mình thấp kém và tệ hại vô cùng. Đau đầu vì hai chữ &#8220;địa vị&#8221;, tiến hoài mà không thấy lên.</p>
<p style="text-align:justify;"><strong>2</strong>. Bạn tôi. Lâu rồi không dùng từ bạn, gọi thân thiết đúng với nghĩa của nó. Thấy cũng hơi buồn buồn. Nhưng rồi cũng tự nghẹn lòng chua chát, bạn tôi thay đổi nhiều quá. Nên mình cũng đã mất đi một người bạn đúng nghĩa rồi. Từ &#8220;bạn&#8221; bây giờ sao thấy mông lung quá. Cầm điện thoại lên, định soạn cho bạn một dòng tin, hay gọi điện tỉ tê tâm sự một điều gì đó. Nhưng rồi ngại ngùng không làm được. Bạn bây giờ không còn chịu ngồi hàng giờ để nghe tôi tỉ tê như ngày xưa. Bạn bận rộn với hàng trăm công việc, với vị thế của một doanh nhân, một người thành đạt trong xã hội. Tự dưng tôi thấy chạnh lòng.</p>
<p style="text-align:justify;">Ừ, thì coi như tôi mất bạn. Cũng rất là buồn. Dù không ai nói với ai câu gì. Chỉ biết tụi mình đã lặng lẽ suốt một thời gian dài, không liên lạc với nhau. Hoặc nếu có, chỉ là một vài dòng tin nhắn vội vàng trên yahoo để bạn tỉ tê về một địa vị mới. Oai vệ và tự hào hơn. Cũng mừng cho bạn. Ngày xưa hai thằng cứ kè kè bên nhau, ăn uống khổ sở mà cố gắng học hành. Bạn được như vầy, cũng là do công sức của bạn. Thật sự tôi chúc mừng.</p>
<p style="text-align:justify;">Chỉ hơi bùi ngùi khi nhớ lại, ngày xưa đang trò chuyện với bạn, bạn liền cắt ngang, rồi chạy một mạch về nhà để xem tập phim hoạt hình còn dang dở. Tính khí bạn vô cùng trẻ con. Còn bây giờ, đang nói chuyện, bạn cắt ngang bởi những tiếng chuông điện thoại réo rắt (ngày xưa bạn không biết xài đt). Thôi, cũng không trách cứ bạn làm gì. Ai cũng có công việc riêng của mình mà, chẳng bận tâm nhiều đâu.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/chuotrain.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/chuotrain.wordpress.com/337/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=chuotrain.wordpress.com&amp;blog=4277682&amp;post=337&amp;subd=chuotrain&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://chuotrain.wordpress.com/2011/05/06/nhin-len-nhin-xu%e1%bb%91ng-hay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/f16880338452fb1602877043e176b4ab?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">chuotrain</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
